Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Chúa Nhật 23 Thường Niên. Năm C_2019

Một trong những bài học quan trọng được Kinh thánh lập đi lập lại nhiều lần đó là từ bỏ. Đây là một điều kiện, một đòi hỏi khó khăn nhưng rất cần thiết cho những ai tin theo Chúa và muốn được vào Nước trời.  Trong Cựu ước, Thiên Chúa đã nhiều lần sai các ngôn sứ
đi kêu gọi dân của Người từ bỏ sự thờ phượng thần ngoại giáo, từ bỏ cuộc sống bất chính, lầm lạc và tội lỗi, ăn năn quay trở về với Chúa thì sẽ được Người che chở, cứu thoát khỏi bị xâm lăng và được giải thoái khỏi cuộc sống lưu đày đau khổ, lầm than.  Nhưng dân Do thái, dân riêng của Chúa, vì lòng cứng cỏi và chai đá, cho nên nhiều lần, đã phải chịu cảnh nô lệ, sống trong khổ cực và lầm than.  Trong bài đọc 1 trích sách khôn ngoan hôm nay, Chúa kêu gọi dân chúng hãy từ bỏ cuộc sống theo ý riêng mình, khôn ngoan nghe và sống thánh ý Chúa thì sẽ được bình an và cứu rỗi.  

Khôn ngoan là một nhân đức mà ai cũng khao khát và tìm kiếm.  Người Ki-tô hữu khôn ngoan muốn có đời sống đạo đức, tốt lành, ngay thẳng, muốn sống trong an bình, có sức mạnh và ơn lành, thì biết tìm đến Chúa và sống lời Người dạy.  Hay muốn trở thành những Ki-tô hữu chính đáng và đích thực, chúng ta phải tìm thánh ý của Chúa và can đảm sống lời Chúa dạy.

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu tuyên bố với dân chúng đang đi theo Người trên con đường lên Giê-ru-sa-lem:  “Nếu ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ con anh chị em và cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ Ta. Còn ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta.”  Chắc chắn từ bỏ và vác thập giá là những điều thật khó hiểu và là một thách đố lớn đối với mỗi người chúng ta hôm nay, mặc dù chúng ta đã là những Kitô hữu, môn đệ của Chúa. Nhiều người cho rằng Chúa Giêsu nói những lời trên đây là chỉ nói với dân chúng ngày xưa, hay với những người đi tu như linh mục hay tu sĩ ngày nay thôi.  Nhưng không phải hoàn toàn như thế, vì Chúa cũng muốn dạy mọi người chúng ta hôm nay, bài học về cách sống để trở thành người Ki-tô hữu và môn đệ đích thực của Người.

Trước tiên về bài học từ bỏ. Chúng ta thấy Chúa Giêsu tuyên bố vấn đề từ bỏ này rõ ràng, thẳng thắn và không úp mở. Nhiều người tự hỏi rằng từ bỏ như Chúa Giêsu đòi hỏi làm sao mà sống được?  Làm sao tránh được tiếng bất hiếu, vô tình hay vô nghĩa?  Vậy thì phải hiểu lời Chúa dạy như thế nào?  Và tại sao muốn trở thành Ki-tô hữu và môn đệ chính đáng thì phải từ bỏ?

Qua cách nói “Cha mẹ, vợ con, anh chị em”, ý Chúa muốn nói tới những người thân thuộc trong gia đình; còn qua chữ “mạng sống”, ý Chúa muốn đề cập tới những gì thân thiết nhất của mình.  Chúng ta biết chắc chắn Chúa không coi nhẹ những liên hệ gia đình và mạng sống.  Ở đây chúng ta phải hiểu cho đúng ý nghĩa.  Chúa không bảo chúng ta phải từ bỏ những thứ vừa kể trên một cách vô lý, mà là từ bỏ nếu như chúng làm bận vướng, ngăn trở cho việc đi theo Chúa và cho hạnh phúc Nước trời.  Gia đình là tốt, mạng sống là cần.  Yêu thương và gắn bó với gia đình và tha thiết với mạng sống không có gì là xấu cả. Tuy nhiên bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy 2 thứ đó trở thành sự ngăn cản chúng ta sống đức tin, sống Lời Chúa, hay cám dỗ chúng ta phạm tội, nhất là lôi cuốn, xúi dục chúng ta xa Chúa, hay bất cứ khi nào Chúa soi sáng cho ta thấy như vậy, thì người Ki-tô hữu, môn đệ phải can đảm từ bỏ.  Từ bỏ mạng sống, từ bỏ những cái thân thiết, gần gũi thì khó khăn hơn.  Những sự thân thiết mà Chúa dạy chúng ta phải từ bỏ ở đây là những thói hư, tật xấu như gian tham và nghiện ngập.  Khó khăn nhất là từ bỏ sự tự ái, ích kỷ, lười biếng, cứng cỏi và lạnh nhạt.  Nhìn vào đời sống, chúng ta hãy tự hỏi chính mình phải từ bỏ điều gì để trở thành người Ki-tô hữu chân chính và đích thực của Chúa?

Bài học thứ hai là vác thập giá.  Tại sao đi theo Chúa phải vác thập giá?  Trước hết, chúng ta nhận biết vì yêu thương và muốn cứu chuộc chúng ta, Chúa đã vâng lời và khiêm nhường xuống trần, sinh ra trong cảnh nghèo hèn và trở thành con người như chúng ta.  Chúa đã hy sinh sống đơn sơ và khó khăn để rao giảng Tin mừng tình yêu và hạnh phúc Nước trời trước những sự thiếu thốn, dù phải chịu những sự khinh thường, chê bai và chống đối của dân chúng.  Cuối cùng, Chúa đã chịu đánh đòn, phải vác và chết trên thập giá vì và cho chúng ta. Đó là con đường Chúa đã đi và cũng là con đường mà chúng ta phải đi, con đường thập giá, để có thể tiến đến sự vinh quang phục sinh như Chúa đã đến.  Do đó thập giá mà Chúa đề cập tới và muốn chúng ta vác, để đi theo Người là: sẵn sàng và vui mừng chịu đau khổ, thiệt thòi, có lòng bác ái, quảng đại, biết quên mình, và có tấm lòng hy sinh để phục vụ tha nhân vì đức tin, vì Tin mừng và vì Chúa, và để xây dựng Nước Chúa.   

Chúng ta phải từ bỏ và vác thập giá vì sao?  Vì cuộc sống Ki-tô hữu của chúng ta khác với cuộc sống của người không có đức tin, không có đạo hay vô thần.  Chúng ta thấy có những người muốn đi theo Chúa, nhưng lại muốn theo sống ý riêng của mình.  Có người tự xưng là Ki-tô hữu, nhưng không sống theo hay nghịch lại với giáo huấn Tin mừng của Chúa.  Cũng có người tự xưng là có đạo, nhưng không sống theo đạo, sống ích kỷ, không tham gia, hy sinh, đóng góp.  Sống như thế thì cũng chỉ là đánh mất bản thân, niềm tin và nhất là hạnh phúc Nước trời mà thôi.   Xin Chúa nâng đở và củng cố đức tin, ban sức mạnh để chúng ta thành tâm sống lời khôn ngoan Chúa dạy, từ bỏ những điều không đẹp lòng Chúa, can đảm trở thành những môn đệ, Ki-tô hữu đích thực làm sáng danh Chúa đời này, và hưởng hạnh phúc Nước Trời ngày sau.

Lm. Chánh xứ



 
.

Không có nhận xét nào:

Tìm kiếm ....